Nói về Thượng Hải và Amanyangyun

Ẩm thựcĐiểm đếnHomestayKinh nghiệmReviewTop list
Spread the love

Tất nhiên Aman là một cái tên cao cấp với chất lượng 10/10 nhưng khách sạn hay resort sang chảnh thì thế giới không thiếu, điều nhiều người mê mệt Aman thành một cộng đồng #amanjunkie là vì triết lý sống rất riêng của họ, đúng như cái tên Aman trong tiếng Phạn: “Peace”, “Shelter”.

Và nhất là những câu chuyện mộng mơ, truyền cảm hứng đằng sau mỗi phiên bản Aman như Amanyangyun.

Nói về Amanyangyun ta phải quay lại thời gian 17 năm trước, 2002 khi chính phủ Trung Quốc quyết định xây hồ chứa nước Liao Fang ở Phúc Châu (Giang Tây) – một phần trong hệ thống đập thuỷ điện “Three Gorges Dam”. Nên nhớ rằng Trung Quốc xây hơn 1/5 tổng số đập trên thế giới với hàng chục nghìn đập thuỷ lợi cao ít nhất 15 mét, 40% trong số đó là mục vụ mục đích tưới tiêu – tất cả đều có ảnh hưởng nặng nề đến môi trường tự nhiên và đời sống xã hội của người dân địa phương. Một khi Liao Fang được xây xong (hoàn tất năm 2006, Hình 10), hàng trăm ngôi làng trong đó có những ngôi làng cổ từ thời Minh/Thanh và khu rừng long não hơn nghìn năm tuổi sẽ chìm xuống đáy hồ chứa nước mãi mãi.

Rời xa quê làm ăn từ hồi 22 tuổi, tỉ phú 29 tuổi quê Phúc Châu Ma Dadong lúc ấy từ Thượng Hải về thăm gia đình khi biết tin đã quyết định thương thảo với chính phủ Trung Quốc để mua lại 50 toà nhà cổ trong một làng và mười nghìn cây long não để di dời đi chỗ khác.

“Bản năng của tôi mách bảo mình phải cứu những gì quý giá nhất, thứ thực thể vật lý từng gắn bó với ký ức tuổi thơ. Tôi biết đây là điều mình sẽ làm không chần chừ, nhưng lúc đó tôi không biết mình sẽ làm gì với đống nhà, cây sau đó.”

Mặc dù có tiềm lực về tài chính, ngay cả Ma cũng không ngờ rằng đây sẽ trở thành một dự án dài hơi tốn kém hàng triệu đô, hao tổn nhiều trí lực.

“Đó là một quá trình vừa học vừa làm. Giống như đi đào giếng, ta không biết phải đi xuống bao sâu nữa mới có nước, nhưng có một điều chắc chắn rằng: không ngừng đào thì một ngày sẽ chạm đến mạch nước ngầm.”

Mỗi toà nhà cổ trung bình được xây từ 200 nghìn viên gạch cần phải được tháo dỡ cẩn thận và bảo quản kỹ lưỡng từng viên ở một nhà kho rộng 200 nghìn mét vuông ở Thượng Hải bởi 200 người để sau này ráp lại, trong đó có nhiều bậc thầy nắm rõ về kỹ thuật, chuyên môn xây dựng truyền thống ngày xưa.

Các chuyên gia về cắt tỉa cây được mời về để bứng 10 nghìn cây long não nguyên chùm rễ hơn 1000 tuổi, có những cây độ cao hơn 20 mét và khối lượng 80 tấn, bọc tránh phơi nắng quá độ và tưới nước hàng ngày.

Phúc Châu là một vùng hẻo lánh quanh núi với nhiều con đường đèo vòng vèo quanh đèo nhỏ hẹp, để các siêu xe tải có thể đi qua Ma phải cho xây đường và cầu mới, nhưng trong quá trình vận chuyển, mùa mưa lũ lụt đã làm lật nhiều xe và phá hỏng cầu đường khiến một số công nhân thiệt mạng. Một cuộc đua với thời gian phải trả giá đắt trong nhiều năm, bù lại 80% số cây long não đã sống sót qua chặng đường 800 cây số từ Phúc Châu đến ngoại ô Thượng Hải. 1150 cây được trồng ở quanh Amanyangyun bây giờ, số còn lại được làm thành vườn quốc gia ở đất công cho người dân tham quan miễn phí.

Năm 2005, Ma bắt đầu cho lắp ráp thử nghiệm lại một toà nhà và gọi là The Concept House, pha thêm những yếu tố thẩm mỹ cách tân và tính năng của thời hiện đại.

2009, ông ta tổ chức một bữa tiệc tại ngôi nhà thử nghiệm, một trong số khách được mời có tỷ phú người Indonesia Adrian Zecha, người sáng lập và cựu chủ tịch của Aman hiện giờ. Zecha bằng tất cả tầm nhìn và sự nhiệt huyết của mình đã thuyết phục được Ma biến dự án này thành một phần nối tiếp của giá trị Aman.

Nguồn fb: Tu Anh Nguyen